|
Truyện ngắn:
Một lần rồi thôi
Đã gần một tuần sau cái lần gặp gỡ đấy. Ánh mắt và nụ cười mang nét buồn buồn cứ ám ảnh mãi trong đầu tôi. Ngay cả trong giấc ngủ, tôi vẫn có cảm giác là có ai đó đang dõi theo nhìn mình. Chơi vơi, chơi vơi...rồi nhạt nhòa dần trong làn sương mỏng.
Em, không xinh như những người con gái mà tôi đã từng gặp, từng yêu và từng mến. Ngày đầu gặp em trong chiếc áo nhuộm màu cánh hồng phai. Nụ cười buồn buồn, gường gượng. Buổi dẫn đoàn khách trường bạn đến thăm, em cũng ít nói. Thỉnh thoảng một nụ cười buồn buồn nở trên khóe miệng. Trên quãng đường dẫn mọi người đi thăm quan, tôi có lắng nghe loáng thoáng mấy câu chuyện xã giao giữa em và mấy người bạn xen lẫn tiếng ồn ào huyên náo của mọi người. Tiếng mấy anh xì sào, trầm trồ, rủ rỉ:"Hoa khôi khóa XX trước đây của trường XY đấy!".
Đến tòa nhà chính, mọi người nhao nhao chụp ảnh lưu niệm. Anh nào cũng muốn lấy một tấm ảnh kỷ niệm với "người đẹp", lấy đó làm tự hào. Tôi cũng vào chụp một tấm với em, đứng gần em mà tim đập rộn ràng từng nhịp theo nhịp phun của vòi nước trang trí nơi bồn hoa khuôn viên. Người em cũng không có mùi hương thơm mĩ phẩm như các cô gái khác mà tôi đã từng biết, từng đừng gần hay đã từng đối mặt. Cũng không có gì đặc biệt cả. Hướng đôi mắt qua ống kính máy ảnh, tôi xoay nhẹ người em. Máy ảnh chụp đến tách, hình ảnh hai người dừng lại theo thời gian. Tôi quay lại mỉn cười, kèm theo một câu nói rất khách sáo với em:
- Cảm ơn em!
Em cũng không nói gì, trên khóe môi vân là nụ cười mang nét buồn buồn. Nụ cười đó đã kích thích trí tò mò của tôi.
Trong bữa tiệc tự chọn buổi tối, hai hoa khôi của trường bạn ngồi tại bàn khách. Khi tiệc đã ngà ngà, màn xem bói chỉ tay của một anh bạn bắt đầu. Thật ra cái trò này thì từ hồi còn là sinh viên năm nhất, đã khối lần tôi lợi dụng được để cầm tay mấy em gái. Phán mấy câu trên trời dưới đất tương lai xa, tương lai gần làm khối em xinh gái phục tôi xát đất. Nhưng thực ra có đúng mấy đâu, cầm tay người đẹp là tốt rồi. Tôi nghĩ em cũng biết mấy cái trò đó, nhưng em vẫn đồng ý xem chỉ tay, có thể đó là do bản tính cố hữu của đàn bà là thích được khen và nghe những điều mơ hồ. Tuy nhiên, trong các lần pha trò, thì nụ cười mà đôi mắt buồn buồn vẫn không thể khác đi được. Thỉnh thoảng, tôi chợt nhận thấy một giây tĩnh lặng, trầm ngâm nơi em.
Tiệc tàn, đến tiết mục văn nghệ. Mọi người hát cười rất vui vẻ, người đàn, người hát. Các bài ca tếu táo của giới sinh viên: "...năm mười mười năm hai mươi, con giái có chồng anh không dám cưới, con gái chưa chồng anh cưới cho em coi, này em ơi, này em ơi..." làm khuấy động bầu không khí ẩm ướt sau một trận mưa rào.
Ánh trăng rằm rơi vào trong đôi mắt sâu khiến đôi mắt đó vốn dĩ đã buồn giờ lại mang thêm vẻ mơ hồ kì bí đến quái đản. Trong suốt đêm giao lưu, hầu như em không nói lời nào, chỉ vỗ tay theo nhịp hát và nụ cười mang nét u hoài lắng trọng trên môi.
Một chuyến đi dài, một ngày vui chơi hết mình đã vắt cạn sức lực của tôi. Tiệc tan, từ chối các lời mời nhậu tăng ca. Tôi về nghỉ ở nhà một anh bạn với ý đinh là ngủ một giấc cho lại sức. Phần vì lạ giường, phần thì tiếng ồn ào, hàn huyên tâm sự của những người bạn lâu ngày mới gặp. Phần vì tiếng chạm cốc, và đặc biệt là muỗi khiến tôi không thể nào chợp mắt được. Quái lạ thay, ánh mắt và nụ cười của em lại vơ vẩn đâu đó, khiến cho trí tò mò của tôi lại trỗi dậy.
-Tại sao em lại có nụ cười và ánh mắt buồn thăm thẳm như vậy?
Thiếp đi lúc nào không hay.
Ngày hôm sau, đoàn khách có kế hoạch đi thăm một ngôi chùa cổ, nghe đâu là có đến mấy trăm năm tuổi. Thật tình cờ, trong đoàn người đi đó có em. Đã mấy lần có cơ hội, tôi đã muốn hỏi em, gợi chuyện để tìm hiểu nhưng rồi lại thôi. Hai người xa lạ, gặp nhau lần đầu, biết ai với ai mà tâm sự, có chăng thì cũng là mấy câu chuyện vô thưởng vô phạt. Cũng như ngày hôm qua, nụ cười và ánh mắt buồn vẫn in rõ trên khuôn mặt em.
Cửa Phật là nơi thanh tịnh, xóa đi mọi u phiền sầu não trong đời, mà sao người bước chân vào nơi đất Phật vẫn mang nặng nỗi niềm nhân thế.?! Phải chăng Phật tổ không hiển hiện hay do nghiêp chướng duyên nợ chưa dứt với đời. Đời còn chụi nhiều niềm khổ ải.
Tiếng chuông chùa lanh lảnh dội vào vách núi, âm thanh cong ong...ngân dài từ một am đâu đó vọng lại, hòa vào tiếng mõ lóc cóc đều đều của chú tiểu đang tụng kinh mong dũ bỏ nợ trần siêu thoát về đất Phật. Đó phải chăng là tiếng chuông chùa hay tiếng rung động của linh hồn, của lá thu sào sạc trên bước chân nhẹ nhàng của người vãn cảnh.
Mang một phần linh thiêng nơi của Từ Bi về cho em, tôi tặng em một chiếc chuông gió. Lúc chuông ngân lên, hy vọng nó sẽ xua đi một phần nào đó nỗi buồn trong em.
Một cách hết sức xã giao, tôi xin em địa chỉ hòm thư điện tử. Em nắn nót viết từng chữ, nhìn chữ em tôi trêu:
- Chữ gì mà tròn trịa như chữ trẻ con thế!
Em cười buồn buồn:
- Chữ đẹp mà anh!
Đã nhiều lần tôi định "add nic" em, nhưng rồi lại thôi. Biết nói gì bây giờ. Gặp nhau như chim trời cá nước, chắc gì đã có lần gặp lại.
Trước khi ra về em có dặn tôi là nhớ "add níc" và gửi cho em mấy tấm ảnh. Ảnh thì bạn anh gửi được rồi, còn "add níc" thì thật lòng xin lỗi em vì đã thất hứa.
Tấm bưu thiếp có địa chỉ của em đã được tôi cất kĩ, đó như là một kỷ niệm đẹp về một cuộc gặp mặt, mà trong đạo Phật gọi là duyên số. Nếu như có duyên gặp lại em ở một nơi nào đó, thì tôi hy vọng không phải gặp lại nụ cười và ánh mắt buồn buồn nơi em.
Ulsan,
Bạch Hạc
17-09-2008
|